Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

NSƯT Trần Hạnh: “Đừng ai thương hại tôi”

Những ngày cuối năm, trong lúc ai nấy đều tất bật ngược xuôi thì nhịp sống trong căn nhà nhỏ của NSƯT Trần Hạnh gần ga Trần Quý Cáp (Hà Nội) vẫn chậm rãi, u hoài như bao năm về trước. Ngày ngày, người nghệ sĩ đã 87 tuổi vẫn giúp con bán hàng tạp hóa, lúc thong thả thì ngồi quán trà quen, đầu đội mũ len, rụt cổ trong chiếc áo cũ. Ai qua đường bất chợt nhận ra ông là “người nổi tiếng”, ông chỉ xua tay: “Các bác nhầm rồi, tôi giống người ta thôi!”.

NSƯT Trần Hạnh trong phim “Bão qua làng”. Ảnh: TL

Đóng phim cả đời không mua nổi căn nhà
Hỏi NSƯT Trần Hạnh, vì sao ông phải từ chối mỗi khi ai đó nhận ra mình, ông cười trong hơi thuốc: “Chẳng phải tôi khó tính gì đâu mà vì… ngại! Tôi ngại người đời chỉ dành cho mình sự thương hại vì già cả, nghèo khổ. Thú thực với chị, tôi chẳng thấy mình nghèo nên đừng ai thương hại tôi. Lương hưu 3 triệu đồng, con cháu giúp đỡ luôn, tuổi già tôi đâu có nhu cầu tiêu pha gì nhiều. Năm trước, nhiều nghệ sĩ mất, bị bệnh… báo chí tìm đến hỏi han rồi viết về tôi hoàn cảnh quá đến nỗi có doanh nghiệp, khán giả gọi điện xin giúp đỡ, nhưng tôi chỉ cảm ơn rồi từ chối hết. Bao nhiêu người còn khổ gấp mấy lần mình”. Ông kể, nếu nói về sự vất vả thì ngày xưa ông cực khổ hơn nhiều. Từ năm 16 tuổi, ông đã làm nghề đóng giày trên phố Tràng Tiền, ngày đi làm, tối sinh hoạt đoàn kịch thanh niên đến nửa đêm. Nghề diễn đến với ông từ ngày ấy.
Trước khi về sống trong căn nhà hiện tại, NSƯT Trần Hạnh đã trải qua 4 - 5 lần chuyển nhà. Từ ngôi nhà chật chội, nhiều thế hệ chung sống nằm sâu trong ngõ Phất Lộc đến nhà ở phố Hàng Tre, Nguyễn Hữu Huân, Hàng Bồ… Ông tiết lộ, căn nhà bây giờ được mua bằng tiền của vợ vì ông đóng phim cả đời không mua nổi căn nhà. NSƯT Trần Hạnh cũng tâm sự, lâu rồi ông chẳng đóng phim gì và cũng không thấy ai gọi ông nữa. “Cũng phải thôi, tôi già rồi, đi lại cũng khó khăn hơn trước. Người trẻ họ không nói ra thôi chứ bản thân mình tự thấy nhiều khi không theo kịp nữa. Kể ra, có vai diễn thì vẫn vui hơn” - ông nói rồi chỉ vào chiếc xe Honda 82 bụi phủ ở góc nhà - “Hồi được gọi đi diễn, tôi vẫn tự đi xe, nhưng sau cái lần bị tai nạn phải vào viện cấp cứu, bị gãy xương vai nằm ở nhà nửa năm trời thì tôi sợ hẳn”.
Qua các vai diễn hiền lành, chất phác như một lão nông trên phim truyền hình, tên tuổi NSƯT Trần Hạnh trở nên quen thuộc với nhiều thế hệ khán giả. Ông cũng từng được vinh danh qua giải thưởng Cống hiến cho vai diễn trong phim “Ngõ lỗ thủng” (đạo diễn Quốc Trọng) tại Liên hoan Truyền hình toàn quốc 2010. Mấy chục năm đóng phim, NSƯT Trần Hạnh nổi tiếng “quê” đến mức chẳng bao giờ hỏi tiền cát-sê, thậm chí còn luôn băn khoăn, sao người ta trả cho mình nhiều tiền thế. “Có lần, đạo diễn Tất Bình mời tôi sang Nhật Bản đóng phim 1 tuần, rồi về dúi tay tôi 20 triệu đồng làm tôi phát… run lên. Tôi một mực không cầm vì thấy mình có làm được gì lớn đâu, nhưng chú ấy động viên tôi. Tình nghệ sĩ với nhau đừng áy náy tiền bạc”, ông tâm sự.
Quên Tết, kể từ ngày vợ mất
Đang dở cuộc trò chuyện với NSƯT Trần Hạnh thì chị Hồng - con dâu ông bước vào nhà. Chị lúi húi chuẩn bị thức ăn trong căn bếp hơn 10m2 đơn giản, “Cháu nó bán hàng ngay gần đây, con dâu mà tôi thương như con gái ấy. Từ ngày bà nhà tôi mất, thấy tôi một mình lo cơm nước, nó thường mua thức ăn, dọn dẹp nhà cửa cho có người, có tiếng”, ông chia sẻ. NSƯT Trần Hạnh có 7 người con, trong đó hai người con ông thương nhất là con trai út, sau tai nạn xe máy đầu óc không được bình thường khiến ông từng vất vả chăm sóc nhiều năm, nay đã hơn 40 tuổi vẫn chưa vợ con. Người nữa là cô con gái qua đời ở nước ngoài, chính ông phải lặn lội sang tận nơi mang tro cốt của con về.
Con dâu của NSƯT Trần Hạnh chia sẻ, ở khu phố này, ông được tiếng chiều vợ, thương con. Thời mẹ chồng chị còn sống, mỗi lần bà thích ăn phở, ông đều mang cặp lồng tìm đến quán bà thích mua mang về. Từ ngày vợ mất, năm nào mồng một Tết ông cũng đi chùa, bất kể trời mưa hay nắng. Chính NSƯT Trần Hạnh cũng không ngờ, hai con người cùng cảnh “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” thuở nào lại sống với nhau vô cùng hạnh phúc. Hơn 20 tuổi, chàng trai Hà Nội đang làm tuyến đường sắt Hà Nội - Lào Cai thì nhận được điện khẩn với nội dung: “Về ngay, mẹ sắp mất!”. Đến nhà, ông mới biết mình bị ép cưới vợ với cô hàng xóm cùng ngõ.

“Ngày mẹ tôi bị liệt nửa người sau tai biến mạch máu não, lúc nào, bố tôi cũng dậy từ 5 - 6h sáng, tự tay cơm nước, chợ búa, giặt giũ, quét tước nhà cửa, thu dọn chăn màn, vệ sinh cho bà. Nhiều đêm trở trời, lo bà mất ngủ, ông trằn trọc suốt đêm. Mà không chỉ với mẹ, ngay đến chú út, giờ ông vẫn phải chăm sóc, bảo ban như đứa trẻ”, chị Hồng nói.
Tiếp lời con dâu, NSƯT Trần Hạnh nhắc sắp thêm một cái Tết ông lẻ bóng một mình. Kể từ ngày vợ mất, ông gần như quên Tết. Bánh chưng, kẹo mứt đã có con cháu mang đến thắp hương, nhà lại chỉ hai bố con sống, bày biện gì nhiều. “Sinh ra, mỗi người đã có một số phận. Mình không thay đổi được thì đừng than vãn, hãy học cách chấp nhận đứng trên mọi nỗi đau”, ông nhắc lại câu vẫn mang ra dặn dò con cái suốt nhiều năm.
Ngoài đời, NSƯT Trần Hạnh không khác những vai diễn là mấy, vẫn dáng vẻ hiền lành, khắc khổ như từ “thời bao cấp”. Gần 90 tuổi, ông có thú vui ngồi quán nước với điếu thuốc lá trên tay. Ông trầm ngâm: “Mỗi năm, cứ đến cái đận gần Tết này lại buồn. Hồi bà ấy còn, chiều 30 nào tôi cũng chở đi chợ hoa. Nhà nghèo khó thì Tết đến, thể nào bà ấy cũng cắm một lọ hoa đủ loại cúc, hồng, thược dược, lay ơn… thật đẹp”. Đi gần hết cuộc đời, người nghệ sĩ ấy đã an lòng với tất cả những gì mà số phận đã sắp đặt cho mình. Ông kể, báo chí viết về ông khá nhiều nhưng ông chẳng giữ lại bất cứ tờ báo nào bởi ông quan niệm, tình yêu và kỉ niệm, tất cả đều nên giữ lại trong lòng.
Là một trong những nghệ sĩ đầu tiên được Nhà nước phong tặng danh hiệu NSƯT (từ năm 1984), nhưng khi nghe chúng tôi hỏi về chuyện phong tặng danh hiệu NSND, ông khẽ lắc đầu: “Nhiều năm trước tôi đã xác định sẽ dừng ở đây thôi. Thủ tục, bầu bán vốn lắm chuyện, vả lại tôi không quan trọng mấy danh hiệu đó. Nói như đạo diễn Tất Bình, quý nhau ở tình nghệ sĩ. Và với tôi, nếu khán giả còn nhớ đến mình thì đã may mắn lắm rồi”.
Theo Gia đình & Xã hội

Tôi đau đớn khi bị chồng xa lánh vì những vết rạn sau sinh

Làm phụ nữ sao mà khổ đến vậy. Không sinh được con thì chồng tìm người khác “sinh hộ”, mà khi sinh con, may mắn thì được người chồng tử tế chăm nom, yêu thương chiều chuộng, còn không may như tôi thì bị ghẻ lạnh vì những vết rạn thiêng liêng.

Đau đớn nhường giường cho chồng và nhân tình chỉ vì "hiếm muộn"
Mẹ chồng tương lai ám chỉ tôi chỉ là gái "mất trinh"
Tôi đã rời khỏi nhà chồng ngay sau đêm tân hôn nghiệt ngã
Ngày còn yêu nhau anh nói “dù sau này em có già, có xấu đi thì với ah em vẫn mãi là người con gái đẹp nhất”. Vậy mà chỉ sau 3 năm sống chung một mái nhà, có với nhau một mặt con anh trở nên lạnh nhạt, xa lánh vợ và tìm vui nơi khác.
Tôi năm nay 29 tuổi, là nhân viên hành chính cho một công ty xuất nhập khẩu. Tôi kết hôn được 3 năm thì sinh con, khi đứa con gái bé bỏng ra đời cũng là lúc tôi phát hiện ra toàn bộ sự thật về người chồng bội bạc mà tôi đã từng hết lòng yêu thương suốt 4 năm đại học.
Nhưng ngày tôi mang bầu chồng tôi vẫn chăm sóc tôi chu đáo. Ngày ngày anh đưa đón vợ đi làm khiến bao người ngưỡng mộ. Nhưng rồi, khi cái thai lớn dần, chuyện chăn gối của vợ chồng tôi cũng bị ảnh hưởng, những tháng ngày đó tôi biết đối với một người đàn ông khó tránh khỏi việc họ “nem chả” bên ngoài. Phụ nữ có thể vì đứa con trong bụng mà quên đi những ham muốn vợ chồng, nhưng đàn ông làm sao có thể. Nên tôi đành giả đò như không biết chuyện gì, coi việc chồng ra ngoài “bóc bánh trả tiền” như việc tất yếu của bất cứ gia đình nào.

Ảnh minh họa.
Đàn ông “bóc bánh trả tiền” chứ có phải thay lòng đổi dạ bồ bịch bên ngoài đâu mà sợ, rồi sau này khi sinh con xong mọi chuyện lại đâu vào đó. Nhưng rồi, kể cả sau khi sinh con, vợ chồng tôi cũng đã không thể nào quay lại như trước kia, tình cảm vợ chồng ngày một nhạt đi. Kể từ lúc đó tôi biết chồng tôi đã có người phụ nữu khác, và việc mất chồng là điều khó tránh
Ngày ngày ngoài việc chăm sóc vợ như một nghĩa vụ, trách nhiệm ra thì chồng tôi luôn tỏ ra thờ ơ với vợ, với con gái bé bỏng. Nhiều lúc tôi cảm thấy chan nản, rơi vào trạng thái trầm uất, hay suy nghĩ lung tung. Người ta nói, phụ nữ sau khi sinh dễ mắc trầ cảm nếu không được chăm sóc tốt. Liệu có khi nào tôi rơi vào tình thế đau khổ như vậy không.

Hiện tại tôi không muốn nói chuyện với ai, không muốn chia sẻ, tâm sự bất cứ điều gì dù trong lòng đang rất buồn bực, khó chịu. Đêm nào tôi cũng ôm con khóc rưng rức. Kể từ khi sinh con đến giờ vợ chồng tôi chưa một lần được “ân ái” trọn vẹn. Dường như việc gần gũi vợ đối với chồng tôi là việc làm khó khăn lắm. Chồng tôi luôn tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt với tôi. Thậm chí có lần vì không thể chịu nổi sự ghẻ lạnh của chồng nên tôi lớn tiếng. Vậy là mâu thuẫn vợ chồng bắt đầu nổ ra, khi lên đến đỉnh điểm chồng tôi nói hết yêu tôi, mỗi lần ân ái chạm vào những vết rạn trên da thịt tôi là anh ấy thấy ghê sợ, và anh ấy cũng thừa nhận đã có người phụ nữ khác, người đó trẻ đẹp, mang lại niềm vui, sự thỏa mãn cho anh.
Làm phụ nữ sao mà khổ đến vậy. Không sinh được con thì chồng tìm người khác “sinh hộ”, mà khi sinh con, may mắn thì được người chồng tử tế chăm nom, yêu thương chiều chuộng, còn không may như tôi thì bị ghẻ lạnh vì những vết rạn thiêng liêng. Giờ đây tôi không biết mình nên làm gì để có thể sống tiếp những tháng ngày về sau khi không còn chồng bên cạnh?

Lại lộ ảnh Hà Hồ đi ăn cùng "bạn trai đại gia"

Cư dân mạng đang lan truyền bức ảnh nữ ca sĩ Hồ Ngọc Hà đi ăn cùng "bạn trai tin đồn" bất chấp những bàn tán xung quanh mối quan hệ của hai người.
Những câu chuyện xung quanh đời sống riêng của Hà Hồ chưa bao giờ làm dư luận thôi tò mò.
Chỉ mới vài ngày trước cô ca sĩ còn khiến mọi người xôn xao vì tiết lộ mối quan hệ tốt đẹp "hậu chia tay" với Cường Đô la khi cho biết cả hai vẫn có thể nằm chung giường để cho con ngủ và hoàn toàn thoải mái với mối quan hệ mới của người cũ thì từ hôm qua đến nay, Hà Hồ là khiến cộng đồng mạng "dậy sóng" với bức ảnh cô dùng bữa cùng "bạn trai tin đồn".
Trong hình ảnh được chụp lại, Hà Hồ diện trang phục khá thoải mái, tóc búi cao, ngồi chung bàn ăn với vị đại gia trong một nhà hàng vào ban ngày. Cả hai đều rất thoải mái, bình thường và không có ý che giấu thân phận của mình.
Đáng chú ý, nhiều người nhận ra có cả bố ruột của Hồ Ngọc Hà trong bức ảnh nên phỏng đoán rằng gia đình cô đang đi nghỉ dưỡng.

Trước đó, nữ ca sĩ cũng đăng tải bức hình đi chơi ở biển cùng với con trai Subeo.

Với những hình ảnh này, có ý kiến cho rằng Hà Hồ ngày càng tiến gần tới việc công khai mối quan hệ với vị bạn trai đại gia đang được đồn đại với cô trong thời gian qua. Trong phỏng vấn với VnExpress gần đây cô đã giãi bày:
“Một ngày nào đó Hà sẽ giới thiệu đó là người đàn ông của đời mình, người mình lựa chọn. Còn khi bạn đang mò mẫm giữa cuộc sống này, hãy cho phép Hà được sai, nếu sai hãy để Hà được chuộc lỗi. Nhưng hãy cầu nguyện cho Hà được đúng, để gặp những người đúng để Hà sớm giới thiệu với mọi người.”

Say rượu, con trai đâm chết bố bị bại liệt

Sau khi đi uống rượu về, sẵn có mâu thuẫn lâu nay, Lê Văn Thạch (24 tuổi, trú tại thôn Thái Lâm, xã Thái Hòa, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa) đã dùng dao đâm chết bố đẻ.
Theo tin từ báo Công lý, ngày 28/12, TAND tỉnh Thanh Hóa vừa mở phiên tòa xét xử vụ án hình sự sơ thẩm đối với bị cáo Lê Văn Thạch (24 tuổi, trú tại thôn Thái Lâm, Xã Thái Hòa, huyện Triệu Sơn) về tội "Giết người".\

Bị cáo Lê Văn Thạch tại phiên tòa - Ảnh: báo Công lý

Tại phiên tòa, bị cáo Lê Văn Thạch khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. HĐXX nhận định: Hành vi của bị cáo Thạch là quá nguy hiểm cho xã hội, có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, tước đoạt tính mạng người cha, gây cảnh đau thương ngay chính trong gia đình bị cáo. Tuy nhiên, đại diện cho gia đình nạn nhân tha thiết đề nghị xem xét giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo. HĐXX quyết định tuyên phạt bị cáo Lê Văn Thạch 15 năm tù về tội "Giết người".
Dẫn nguồn báo Công an TP. HCM, Sáng ngày 20/9/2015, Lê Văn Thạch đi uống rượu với bạn và người anh họ của Thạch tại quán nhà anh Thảo.

Trước khi đi, Thạch dìu ông T. từ ghế ra giường ở gian phòng khách ngồi và dặn ông T. không được tự ý đi lại trong nhà. Khoảng 12 giờ trưa, ngày 20/9 sau khi đi uống rượu cùng với bạn về nhà, Thạch thấy bố là ông Lê Văn T. đang ngồi ở ghế cứ thế Thạch dùng dao nhọn (loại dao Thái Lan) đâm ông T. một nhát xuyên tim khiến ông nạn nhân tử vong tại chỗ.
Khi xác định ông đã chết, Thạch thay quần áo rồi bế ông đặt vào giường trong buồng. Sau đó, Thạch đến Công an xã Thái Hòa, huyện Triệu Sơn đầu thú.

Kháng án, kẻ giết người bị tuyên thêm 3 năm tù

Do có mâu thuẫn với nhau, Giáp hẹn bạn là anh T. ra cổng Bưu điện huyện Nghi Xuân để nói chuyện, giải quyết mâu thuẫn. Hậu quả, anh T bị Giáp đâm chết.
Theo tin từ báo Hà Tĩnh, sáng 28/12, tại Tòa án nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, Tòa án nhân dân tối cao tiến hành xét xử phúc thẩm vụ án giết người (xẩy ra ngày 15/10/2014 tại thị trấn Xuân An, huyện Nghi Xuân) đối với bị cáo Võ Minh Giáp (41 tuổi, trú tại thôn Lam Thủy, xã Xuân Giang, huyện Nghi Xuân).

Bị cáo Võ Minh Giáp tại phiên tòa - Ảnh: báo Hà Tĩnh

Tại bản án sơ thẩm, Tòa án nhân dân tỉnh Hà Tĩnh đã tuyên phạt Võ Minh Giáp 12 năm tù, song, do thấy bản án quá nặng, bị cáo đã làm đơn phúc thẩm gửi tòa án nhân dân tối cao.
Căn cứ các chứng cứ, tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa, kết quả tranh luận công khai, ý kiến của kiểm sát viên, bị cáo cùng những người tham gia tố tụng, Hội đồng xét xử TAND tối cao đã quyết định tăng án tuyên phạt bị cáo Giáp 15 năm tù.
Dẫn nguồn báo Pháp luật TP. HCM, chiều 15/10/2014, do mâu thuẫn với nhau từ trước, Giáp hẹn bạn là anh Hồ Xuân T. ra cổng Bưu điện huyện Nghi Xuân để nói chuyện, giải quyết mâu thuẫn.
Khi đi Giáp dắt trong người hai con dao mẹo sắc, nhọn. Anh T. cũng mang theo một con dao mác có cán dài 50 cm.

Tại đây, Giáp và anh T. tiếp tục lớn tiếng cãi vã, thách thức rồi xô xát nhau. Khi đánh nhau, Giáp dùng dao đâm một nhát thấu tim anh T. khiến anh Trường gục tại chỗ, rồi bỏ trốn.
Anh T. được đưa đi cấp cứu, nhưng do bị thủng tim, mất nhiều máu nên đã chết trên đường đến bệnh viện.
Sau khi gây án, Giáp đã sang huyện Diễn Châu (Nghệ An) và vùng biển Nghệ An lẩn trốn, con dao đâm T. Giáp làm rơi trên đường chạy trốn. Khi Giáp gọi điện về nhà hỏi thăm tình hình thì người dân đã vận động Giáp trở về đầu thú để được hưởng sự khoan hồng của pháp luật.
Chiều 17/10/2014, sau hai ngày lẩn trốn sang vùng biển Nghệ An, Giáp quay trở về đến Công an huyện Nghi Xuân Đầu thú.

Ngồi tù vì "biến" đất nông nghiệp thành nhà ở

Thấy khu đất xen kẹt có thể biến thành “đất vàng”, Hùng và đồng phạm lập tức toan tính một dự án. Và trong khi cấp có thẩm quyền còn chưa phê duyệt, giám đốc và phó giám đốc doanh nghiệp đã tự biến mình thành những kẻ lừa đảo.

Khách làng chơi sát hại gái “bán hoa”
Giúp cảnh sát làm mồi nhử "yêu râu xanh", cô gái bị cưỡng hiếp lần 2
Nỗi đau những cô gái bị biến thành "nô lệ tình dục" cho cha
Dẫn nguồn báo An ninh thủ đô, sau 4 ngày xét xử và nghị án kéo dài, ngày 28/12, TAND TP Hà Nội đã bước đầu khép lại vụ án lừa đảo chiếm đoạt hàng chục tỷ đồng, xảy ra tại phường Cổ Nhuế I, Bắc Từ Liêm, Hà Nội, vào giữa năm 2010 bằng thủ đoạn bán nhà trong một dự án “bánh vẽ”.

Giám đốc Công ty CP Cầu Vàng - Nguyễn Thế Hùng (bên trái) cùng đồng phạm tại tòa - Ảnh: ANTĐ

Theo đó, với nhận định cáo trạng truy tố là có căn cứ, đúng pháp luật, HĐXX sơ thẩm quyết định tuyên phạt Nguyễn Văn Hiếu (54 tuổi, trú ở phường Bạch Đằng, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) – nguyên Phó Giám đốc Công ty CP Nhật Minh tù chung thân và Nguyễn Thế Hùng (41 tuổi, trú ở Làng quốc tế Thăng Long, phường Dịch vọng, quận Cầu Giấy) – nguyên Giám đốc Công ty CP Cầu Vàng 18 năm tù cùng về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Liên quan đến vụ việc, nguồn tin từ báo Dân trí cũng cho biết, cuối năm 2010, Nguyễn Thế Hùng tự giới thiệu là chủ đầu tư dự án khu nhà ở tại thôn Hoàng Bốn nằm trên trục nối liền với Khu đô thị mới Tây Hồ, quận Cầu Giấy và huyện Từ Liêm.
Để chứng minh Công ty Cầu Vàng là chủ dự án này, Hùng đưa ra hai văn bản, một của Văn phòng UBND TP Hà Nội và một của Sở Kế hoạch và Đầu tư TP Hà Nội. Thực chất đây chỉ là những văn bản có nội dung hướng dẫn doanh nghiệp thực hiện đúng các trình tự, thủ tục về lập dự án, hướng dẫn theo quy định.
Sau đó Hùng đưa ra những bản vẽ, chia lô các lô đất trong dự án rất hấp dẫn nên nhiều người tin tưởng đồng ý mua với hình thức hợp đồng góp vốn đầu tư kinh doanh.
Trước đó, để thực hiện hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản bằng hình thức Hợp đồng góp vốn đầu tư, Hùng đã cấu kết với Nguyễn Văn Hiếu. Được biết, Hiếu đã có hai tiền án về tội vi phạm các quy định về quản lý và bảo vệ đất đai (3 năm tù treo - năm 1995) và tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản (15 năm tù giam - năm 2012).
Trong thời gian chờ thi hành án, Hiếu tiếp tục hầu tòa về hành vi “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” số tiền hơn 29 tỷ đồng từ việc góp vốn mua nhà. Trước khi gây ra vụ án này, Hùng cũng là cán bộ Phòng Địa chính và xây dựng của một quận trên địa bàn Hà Nội.

Từ tháng 8/2010 - 9/2011, Hiếu và Hùng đã soạn thảo, ký các thỏa thuận góp vốn với khách hàng và đưa các nội dung không đúng sự thật để khách hàng hiểu nhầm là dự án đã được UBND TP Hà Nội phê duyệt và Công ty Cầu Vàng là chủ đầu tư.
Bằng thủ đoạn gian dối, Hiếu và Hùng đã thu tiền để chiếm đoạt của 18 bị hại với tổng số tiền hơn 29 tỷ đồng. Hùng cam kết với khách hàng đến cuối năm 2011 sẽ bàn giao các lô đất cùng giấy chuyển quyền sử dụng đất cho khách hàng.
Sau hơn 1 năm triển khai dự án nhà ở theo kiểu “bánh vẽ”, nhưng công trình của Hiếu và đồng phạm vẫn không hề có động tĩnh gì. Vì vậy mà hàng loạt người góp vốn buộc phải đâm đơn tố cáo hành vi gian dối của bộ đôi giám đốc và phó phó giám đốc này. Kết quả điều tra sau đó xác định, tính đến cuối năm 2011, tại thôn Hoàng Bốn, phường Cổ Nhuế I không hề có bất kỳ dự án nhà ở nào và càng không phải do Công ty Cầu Vàng làm chủ đầu tư.

Góc khuất của kiếp "bư ớm đêm": Gái gọi U50 một chấp bốn và chuyện đời chua chát

Có không dưới 10 “gái già” hành nghề mại dâm ở đường Nguyễn Chí Thanh (TP.HCM). Để cạnh tranh với gái trẻ, họ thường đi xe tay ga đắt tiền, liếc mắt đưa tình với khách đi đường để mời chào. Dù bước sang tuổi ngũ tuần, nhưng những “kiều già” hành nghề ở con đường này vẫn không ngại tiếp “phi công trẻ”. Thậm chí, một số “bà chị” còn tuyên bố, một mình “chấp” hai, ba người cùng lúc(?!).
“Lưới nhện” giăng tơ lúc xế chiều
Công viên Hòa Bình được bao bọc bởi ba tuyến đường Nguyễn Chí Thanh, Hùng Vương và Sư Vạn Hạnh (quận 5). Từ lâu, nơi đây được biết đến là “tam giác đen” về tệ nạn ma túy và mại dâm. Thời gian gần đây, nhờ sự siết chặt của lực lượng công an, nên một số đối tượng hút chích ma túy đã cuốn gói đi nơi khác. Tuy nhiên, vấn nạn mại dâm ở khu vực này vẫn tồn tại và ngày càng tinh vi hơn.
Có mặt tại điểm nóng này lúc 21h, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng, khi chứng kiến cảnh tượng, gần chục phụ nữ tuổi từ 35-50 lái xe tay ga, lượn lờ cả trăm lượt, trên đoạn ngắn đường Nguyễn Chí Thanh. Tuy nhiên, để hiểu tại sao “gái già phải lái tay ga” thì chỉ có những người trong nghề, hoặc tận mục sở thị mới hiểu được. Để tìm lời giải cho việc làm lạ đời của những “bà chị” nơi đây, chúng tôi tiếp tục đóng vai người lái xe ôm. Dừng tại góc giao Nguyễn Chí Thanh – Hùng Vương, ngay lập tức một “gái già” khoảng 45 tuổi tấp xe vào hỏi chuyện. “Đi chơi với em không anh?”, người phụ nữ ẻo lả nói. Tôi đáp: “Tôi là dân xe ôm chị Hai ơi! Một ngày chạy được vài chục ngàn không đủ để chơi với mấy chị đâu”.
“Gái già” liền nói gỡ: “Ô vậy hả? Chú làm ở đây lâu chưa sao chị không thấy mặt”. “Em mới chuyển đến chị ơi! Có gì chị chiếu cố cho em út nhé”, chúng tôi ra vẻ trả lời thật thà. Nhìn lướt qua người tôi từ trên xuống dưới, “gái già” liền gật đầu phán: “Được, chị thấy chú cũng ngon cơm á. Cứ ở đây làm, tiện thể bảo kê cho chị, có con bánh bèo nào lảng vảng vô kiếm ăn trong địa bàn mình, đánh chết nó cho chị”. Vậy là sau màn chào hỏi dạo đầu, chúng tôi tiếp cận thành công một “gái già chính hiệu”. Có thể vì một phút sĩ diện, bà này mới chấp nhận cho người ngoại đạo như chúng tôi đứng ra “bảo kê”. Tuy nhiên, dù với lý do gì, thì nó cũng thuận lợi cho việc đi sâu vào những góc khuất trong đêm của chúng tôi.

Một người phụ nữ trạc tuổi 50 đang chuẩn bị chèo kéo khách.

Để tạo thêm lòng tin, tôi chủ động đến gặp khi bà này vừa dừng xe ở điểm tập kết công viên Hòa Bình. “Chị có cần hỗ trợ gì cứ gọi em nhé”, nói xong chúng tôi nhiệt tình đưa ngay số điện thoại cho “bà chị”. Thấy thằng em nhiệt tình, “bà chị” liền thích thú hỏi thăm rối rít. Qua trò chuyện, chúng tôi cũng nắm được đôi chút lý lịch của bà này. Theo đó, bà chị có biệt danh Sáu Thu, 54 tuổi, người gốc Cà Mau. Cũng theo lời “bà chị” này, thường thì khoảng 4h chiều, các “gái già” bắt đầu lần lượt xuất phát. Tuy nhiên, lúc này trời vẫn còn sáng, các ả chủ yếu rảo quanh “chào hàng”. Đến sau 19h30, các cuộc “ngỏ ý giăng tơ” mới diễn ra rầm rộ.
Đêm thứ ba chạy xe ôm ở công viên Hòa Bình, tôi được “bà chị” Sáu Thu giao cho công việc gọi điện báo tin, khi có khách quen đến tìm. Thấy tôi chưa hiểu vấn đề, Sáu Thu giãi bày: “Chị mày phải chạy đi liên tục, trong lúc chị vắng “bến” (công viên Hòa Bình), lỡ có khách quen đến, không có người báo chị thì coi như để con khác ăn mất”. “Vậy sao các chị không đứng một chỗ, vừa không tốn xăng vừa đỡ bị mất khách?”, chúng tôi hỏi. “Chú mày làm xe ôm được nhiêu năm rồi mà vốn hiểu biết xã hội kém thế?”, “bà chị” hỏi.
Không đợi chúng tôi trả lời, Sáu Thu nói tiếp: “Đừng nghĩ các chị mày dư xăng mà chạy lông nhông ngoài đường nhé! Có kế hoạch hết á chú em à!”, “Thứ nhất, chạy xe liên tục, cốt là để tránh công an. Thứ hai, để thuận tiện trong việc mời khách. Thay vì đứng một chỗ chờ khách đến, mình đi bắt khách luôn, có phải chủ động hơn không. Nhiều dân muốn “chơi” cũng đỡ ngại, khi tránh được sự dòm ngó. Khi xác định được mục tiêu, mình sáp vô, nếu nó có thiện chí “mua vui” thì cùng chạy song song để thương lượng. Khi giao dịch đã xong, thì “quất” thôi. Ngược lại, nếu nó từ chối thì bái bai, đường ai nấy đi”, “bà chị” Sáu Thu tiết lộ bí kíp hành nghề.
Cũng theo lời Sáu Thu, với cách làm trên, mỗi buổi tối các bà này có thể đi từ 5 đến 10 lượt khách. Qua trò chuyện, Sáu Thu cũng tiết lộ, sự sành sỏi trong nghề cũng là một trong các yếu tố giúp “gái già” trở nên tâm lý, dễ dàng nhận biết và thu phục được con mồi.
“Máy bay” không mỏi cánh
Qua một thời gian tìm hiểu, chúng tôi nhận thấy, hình ảnh “gái già lái tay ga” trở thành một đặc trưng cho cách hành nghề của những “bà chị” như Sáu Thu. Đúng như lời Sáu Thu nói, trong lúc bà này vắng bến, có một vài người đến chỗ chúng tôi hỏi thăm. Trong số đó, thậm chí có cả thanh niên. Sau vài lần gọi điện, thông tin “có người tìm” cho Sáu Thu, chúng tôi được bà này mời đi nhậu, cùng với một số “bà chị” khác. Bữa tiệc nhậu bắt đầu bằng những câu chuyện mà các ả khoe chiến tích “đi khách”. Một “bà chị” vừa kể chuyện đi được với hai khách cùng lúc, thốt lên: “Ngày nào cũng được tiếp khách đi đôi như hôm nay thì sướng biết mấy”.
Quá sửng sốt về sự táo bạo của họ, tôi bảo “hai người mà chị cứ đùa”. Lúc này, “bà chị” Sáu Thu lại cười: “Hai người chứ bốn người chị mày cũng chấp hết”. Thấy tôi có vẻ chưa tin, “bà chị” thẳng thừng tuyên bố: “Chú không tin thì cứ đi với chị mà kiểm chứng. Chị bảo đảm, chú mày chỉ trụ tối đa 4 phút là cùng. Nếu không đúng, chị vừa đãi free (miễn phí), vừa cho tiền mày xài luôn”. Ngồi nhâm nhi mấy lon bia rồi Sáu Thu lại tiếp tục khoe: “Chú mày biết không, nhiều đứa “đi” với chị chỉ mới có hai mươi mấy tuổi thôi”.
Sau hơn 1 giờ ngồi nhậu, Sáu Thu và những người bạn bắt đầu ngà say. Trái ngược với giọng cao hứng lúc nãy, các ả mặt trầm xuống để lộ những vết nhăn đang hiện rõ trên trán. Họ bắt đầu say sưa kể chuyện quá khứ cho nhau nghe và dường như lúc này chẳng ai còn quan tâm đến sự hiện diện của chúng tôi nữa. Trong những câu chuyện mà họ kể, chúng tôi đã thấy được các ả đều từng có gia đình và một số phận nghiệt ngã. Như hoàn cảnh của “bà chị” Sáu Thu, bà này từng có chồng và hai con. Những năm đầu thập niên 90, chồng bà đòi dẫn cả nhà đi vượt biên, nhưng bà không đồng ý, vì lúc đó hai đứa con vẫn còn rất nhỏ.
Tưởng đơn thân chịu khổ nuôi con, tương lai sẽ được nhờ, nhưng bà Thu không ngờ, sau hơn 10 năm không liên lạc, chồng bà lại quay về mang hai đứa con đi sang nước ngoài sống cùng vợ bé. Chán nản với cuộc sống, nên bà bắt đầu sa vào con đường mại dâm.
“Mồ côi” chồng nên bán dâm 
Trao đổi với PV về vấn nạn mại dâm ở khu vực công viên Hòa Bình, một cán bộ điều tra Công an quận 5 (TP.HCM) không khỏi trăn trở. Theo vị này, đường Nguyễn Chí Thanh thuộc địa bàn của hai quận (quận 5 và quận 10 – PV), cùng với việc gái mại dâm hành nghề lưu động nên các lực lượng rất khó xử phạt. “Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, những phụ nữ hành nghề mại dâm ở khu vực này đều đã lớn tuổi. Thậm chí có người đã hơn 50 tuổi vẫn không bỏ nghề. Những phụ nữ này chủ yếu là dân tạm trú, từng có gia đình, nhưng phần lớn đã ly dị chồng hoặc chồng mất”, vị này cho biết.
NHÓM PVĐT