Hiển thị các bài đăng có nhãn Phóng Sự Điều Tra. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phóng Sự Điều Tra. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Góc khuất của kiếp "bư ớm đêm": Gái gọi U50 một chấp bốn và chuyện đời chua chát

Có không dưới 10 “gái già” hành nghề mại dâm ở đường Nguyễn Chí Thanh (TP.HCM). Để cạnh tranh với gái trẻ, họ thường đi xe tay ga đắt tiền, liếc mắt đưa tình với khách đi đường để mời chào. Dù bước sang tuổi ngũ tuần, nhưng những “kiều già” hành nghề ở con đường này vẫn không ngại tiếp “phi công trẻ”. Thậm chí, một số “bà chị” còn tuyên bố, một mình “chấp” hai, ba người cùng lúc(?!).
“Lưới nhện” giăng tơ lúc xế chiều
Công viên Hòa Bình được bao bọc bởi ba tuyến đường Nguyễn Chí Thanh, Hùng Vương và Sư Vạn Hạnh (quận 5). Từ lâu, nơi đây được biết đến là “tam giác đen” về tệ nạn ma túy và mại dâm. Thời gian gần đây, nhờ sự siết chặt của lực lượng công an, nên một số đối tượng hút chích ma túy đã cuốn gói đi nơi khác. Tuy nhiên, vấn nạn mại dâm ở khu vực này vẫn tồn tại và ngày càng tinh vi hơn.
Có mặt tại điểm nóng này lúc 21h, chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng, khi chứng kiến cảnh tượng, gần chục phụ nữ tuổi từ 35-50 lái xe tay ga, lượn lờ cả trăm lượt, trên đoạn ngắn đường Nguyễn Chí Thanh. Tuy nhiên, để hiểu tại sao “gái già phải lái tay ga” thì chỉ có những người trong nghề, hoặc tận mục sở thị mới hiểu được. Để tìm lời giải cho việc làm lạ đời của những “bà chị” nơi đây, chúng tôi tiếp tục đóng vai người lái xe ôm. Dừng tại góc giao Nguyễn Chí Thanh – Hùng Vương, ngay lập tức một “gái già” khoảng 45 tuổi tấp xe vào hỏi chuyện. “Đi chơi với em không anh?”, người phụ nữ ẻo lả nói. Tôi đáp: “Tôi là dân xe ôm chị Hai ơi! Một ngày chạy được vài chục ngàn không đủ để chơi với mấy chị đâu”.
“Gái già” liền nói gỡ: “Ô vậy hả? Chú làm ở đây lâu chưa sao chị không thấy mặt”. “Em mới chuyển đến chị ơi! Có gì chị chiếu cố cho em út nhé”, chúng tôi ra vẻ trả lời thật thà. Nhìn lướt qua người tôi từ trên xuống dưới, “gái già” liền gật đầu phán: “Được, chị thấy chú cũng ngon cơm á. Cứ ở đây làm, tiện thể bảo kê cho chị, có con bánh bèo nào lảng vảng vô kiếm ăn trong địa bàn mình, đánh chết nó cho chị”. Vậy là sau màn chào hỏi dạo đầu, chúng tôi tiếp cận thành công một “gái già chính hiệu”. Có thể vì một phút sĩ diện, bà này mới chấp nhận cho người ngoại đạo như chúng tôi đứng ra “bảo kê”. Tuy nhiên, dù với lý do gì, thì nó cũng thuận lợi cho việc đi sâu vào những góc khuất trong đêm của chúng tôi.

Một người phụ nữ trạc tuổi 50 đang chuẩn bị chèo kéo khách.

Để tạo thêm lòng tin, tôi chủ động đến gặp khi bà này vừa dừng xe ở điểm tập kết công viên Hòa Bình. “Chị có cần hỗ trợ gì cứ gọi em nhé”, nói xong chúng tôi nhiệt tình đưa ngay số điện thoại cho “bà chị”. Thấy thằng em nhiệt tình, “bà chị” liền thích thú hỏi thăm rối rít. Qua trò chuyện, chúng tôi cũng nắm được đôi chút lý lịch của bà này. Theo đó, bà chị có biệt danh Sáu Thu, 54 tuổi, người gốc Cà Mau. Cũng theo lời “bà chị” này, thường thì khoảng 4h chiều, các “gái già” bắt đầu lần lượt xuất phát. Tuy nhiên, lúc này trời vẫn còn sáng, các ả chủ yếu rảo quanh “chào hàng”. Đến sau 19h30, các cuộc “ngỏ ý giăng tơ” mới diễn ra rầm rộ.
Đêm thứ ba chạy xe ôm ở công viên Hòa Bình, tôi được “bà chị” Sáu Thu giao cho công việc gọi điện báo tin, khi có khách quen đến tìm. Thấy tôi chưa hiểu vấn đề, Sáu Thu giãi bày: “Chị mày phải chạy đi liên tục, trong lúc chị vắng “bến” (công viên Hòa Bình), lỡ có khách quen đến, không có người báo chị thì coi như để con khác ăn mất”. “Vậy sao các chị không đứng một chỗ, vừa không tốn xăng vừa đỡ bị mất khách?”, chúng tôi hỏi. “Chú mày làm xe ôm được nhiêu năm rồi mà vốn hiểu biết xã hội kém thế?”, “bà chị” hỏi.
Không đợi chúng tôi trả lời, Sáu Thu nói tiếp: “Đừng nghĩ các chị mày dư xăng mà chạy lông nhông ngoài đường nhé! Có kế hoạch hết á chú em à!”, “Thứ nhất, chạy xe liên tục, cốt là để tránh công an. Thứ hai, để thuận tiện trong việc mời khách. Thay vì đứng một chỗ chờ khách đến, mình đi bắt khách luôn, có phải chủ động hơn không. Nhiều dân muốn “chơi” cũng đỡ ngại, khi tránh được sự dòm ngó. Khi xác định được mục tiêu, mình sáp vô, nếu nó có thiện chí “mua vui” thì cùng chạy song song để thương lượng. Khi giao dịch đã xong, thì “quất” thôi. Ngược lại, nếu nó từ chối thì bái bai, đường ai nấy đi”, “bà chị” Sáu Thu tiết lộ bí kíp hành nghề.
Cũng theo lời Sáu Thu, với cách làm trên, mỗi buổi tối các bà này có thể đi từ 5 đến 10 lượt khách. Qua trò chuyện, Sáu Thu cũng tiết lộ, sự sành sỏi trong nghề cũng là một trong các yếu tố giúp “gái già” trở nên tâm lý, dễ dàng nhận biết và thu phục được con mồi.
“Máy bay” không mỏi cánh
Qua một thời gian tìm hiểu, chúng tôi nhận thấy, hình ảnh “gái già lái tay ga” trở thành một đặc trưng cho cách hành nghề của những “bà chị” như Sáu Thu. Đúng như lời Sáu Thu nói, trong lúc bà này vắng bến, có một vài người đến chỗ chúng tôi hỏi thăm. Trong số đó, thậm chí có cả thanh niên. Sau vài lần gọi điện, thông tin “có người tìm” cho Sáu Thu, chúng tôi được bà này mời đi nhậu, cùng với một số “bà chị” khác. Bữa tiệc nhậu bắt đầu bằng những câu chuyện mà các ả khoe chiến tích “đi khách”. Một “bà chị” vừa kể chuyện đi được với hai khách cùng lúc, thốt lên: “Ngày nào cũng được tiếp khách đi đôi như hôm nay thì sướng biết mấy”.
Quá sửng sốt về sự táo bạo của họ, tôi bảo “hai người mà chị cứ đùa”. Lúc này, “bà chị” Sáu Thu lại cười: “Hai người chứ bốn người chị mày cũng chấp hết”. Thấy tôi có vẻ chưa tin, “bà chị” thẳng thừng tuyên bố: “Chú không tin thì cứ đi với chị mà kiểm chứng. Chị bảo đảm, chú mày chỉ trụ tối đa 4 phút là cùng. Nếu không đúng, chị vừa đãi free (miễn phí), vừa cho tiền mày xài luôn”. Ngồi nhâm nhi mấy lon bia rồi Sáu Thu lại tiếp tục khoe: “Chú mày biết không, nhiều đứa “đi” với chị chỉ mới có hai mươi mấy tuổi thôi”.
Sau hơn 1 giờ ngồi nhậu, Sáu Thu và những người bạn bắt đầu ngà say. Trái ngược với giọng cao hứng lúc nãy, các ả mặt trầm xuống để lộ những vết nhăn đang hiện rõ trên trán. Họ bắt đầu say sưa kể chuyện quá khứ cho nhau nghe và dường như lúc này chẳng ai còn quan tâm đến sự hiện diện của chúng tôi nữa. Trong những câu chuyện mà họ kể, chúng tôi đã thấy được các ả đều từng có gia đình và một số phận nghiệt ngã. Như hoàn cảnh của “bà chị” Sáu Thu, bà này từng có chồng và hai con. Những năm đầu thập niên 90, chồng bà đòi dẫn cả nhà đi vượt biên, nhưng bà không đồng ý, vì lúc đó hai đứa con vẫn còn rất nhỏ.
Tưởng đơn thân chịu khổ nuôi con, tương lai sẽ được nhờ, nhưng bà Thu không ngờ, sau hơn 10 năm không liên lạc, chồng bà lại quay về mang hai đứa con đi sang nước ngoài sống cùng vợ bé. Chán nản với cuộc sống, nên bà bắt đầu sa vào con đường mại dâm.
“Mồ côi” chồng nên bán dâm 
Trao đổi với PV về vấn nạn mại dâm ở khu vực công viên Hòa Bình, một cán bộ điều tra Công an quận 5 (TP.HCM) không khỏi trăn trở. Theo vị này, đường Nguyễn Chí Thanh thuộc địa bàn của hai quận (quận 5 và quận 10 – PV), cùng với việc gái mại dâm hành nghề lưu động nên các lực lượng rất khó xử phạt. “Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết, những phụ nữ hành nghề mại dâm ở khu vực này đều đã lớn tuổi. Thậm chí có người đã hơn 50 tuổi vẫn không bỏ nghề. Những phụ nữ này chủ yếu là dân tạm trú, từng có gia đình, nhưng phần lớn đã ly dị chồng hoặc chồng mất”, vị này cho biết.
NHÓM PVĐT

Bí mật bất ngờ của hai 'cha con' chuyên nghề ăn xin

Sau một ngày đẩy chiếc xe lăn lê la khắp thành phố để ăn xin, người đàn ông vội đưa đứa trẻ lên xe máy chạy về nơi tạm trú. Cảnh tượng diễn ra tại khu trọ khiến nhóm PV không khỏi bất ngờ!
'Gia cảnh bi đát'!
Thời gian qua, tại các quán cà phê, quán nhậu trên địa bàn TP Huế xuất hiện nhiều người khuyết tật, có cả trẻ em lẫn người lớn, chuyên hành nghề ăn xin. Nhiều trường hợp có những biểu hiện rất đáng ngờ.
Sau nhiều ngày tìm hiểu, PV bắt gặp một người đàn ông đẩy đứa trẻ ngồi trên xe lăn với vẻ mặt khắc khổ tại một quán nhậu trên đường Lê Minh (TP Huế).

Người đàn ông cùng bé gái trong bộ dạng tật nguyền lang thang khắp các con phố ở Huế.

Theo quan sát, người đàn ông này khoảng 45 tuổi. Trên chiếc xe lăn dành cho người khuyết tật là một bé gái khoảng 6 tuổi, thân hình ốm yếu, khoác bộ áo quần cũ kỹ, tay cầm các mặt hàng lặt vặt như tăm tre, bút bi, kẹo bánh …
Người đàn ông tự nhận là cha của cháu bé liền đẩy chiếc xe lăn đi sâu vào trong quán, lân la tới các bàn nhậu để chèo kéo khách, luôn miệng nói: "Cháu bị bệnh nan y, không còn cách chữa trị. Kể từ khi bị bệnh, cháu cũng bị liệt luôn đôi chân, cuộc sống chỉ còn đếm bằng ngày. Mong chú mua giúp tôi ít hàng để tôi có tiền mua cho cháu hộp sữa…”
Trước bộ dạng bi đát của hai ‘bố con’, nhiều khách đã móc ví mua ủng hộ. Tuy thế người đàn ông này không phụ lại tiền thừa mà sụt sùi năn nỉ người mua ‘ủng hộ thêm’!
Theo quan sát, hai ‘bố con’ này đã đi hầu khắp các con phố ở TP Huế. Đến đâu, người đàn ông cũng giữ nguyên gương mặt đau khổ và bán được rất nhiều hàng với giá ‘cắt cổ’.
Về nhà trọ, cháu bé tự đi lại bình thường!
Nhiều đêm liền, PV tiếp tục bắt gặp người đàn ông cùng 'con gái' đang rong ruổi trong một số quán nhậu. Bám sát 'bộ đôi' trên, PV phát hiện những sự thật bất ngờ.
Sau khi đẩy chiếc xe lăn chở theo đứa trẻ đi bán hàng khắp các tuyến phố của Huế, khoảng 20h30, người đàn ông này đẩy xe về lại một quán nhậu trên đường Tố Hữu.

Tại đây, người này đưa bé gái vào một góc tối khuất người đi lại với vẻ mặt khá dè chừng rồi vội vãđến bãi giữ xe của quán nhậu dắt ra một chiếc xe máy.
Trong bóng tối, người đàn ông nhanh chóng buộc chiếc xe lăn vào sau xe máy, đón bé gái lên xe rồi tất tả rời khỏi khu vực. Ngay khi ra đến đường Bà Triệu, người đàn ông này điều khiển xe máy với vận tốc rất nhanh, chạy qua đường Hùng Vương, An Dương Vương rồi rẽ vào một dãy phòng trọ tại số 30, đường Nguyễn Hữu Cảnh (phường An Tây, TP Huế).
Bí mật bất ngờ của hai 'cha con' chuyên nghề ăn xin - Ảnh 2

Cuối ngày người đàn ông vội vã dùng xe máy chở cháu bé về nơi tạm trú. Điều đáng nói, cháu gái có thể tự đi, đứng, chiếc xe lăn cũng được xếp lại phía sau.

Đến đây, trước mắt PV không phải là một bé gái tật nguyền, mắc bệnh nan y như lời người đàn ông bán hàng rong nói mà là một đứa trẻ chân tay bình thường, có thể tự xuống xe đi lại mà không cần trợ giúp.
Bí mật bất ngờ của hai 'cha con' chuyên nghề ăn xin - Ảnh 3

Cháu bé được cho là bị bệnh hiểm nghèo, sống còn đếm bằng ngày lại tươi cười chạy vào phòng trọ.

Bí mật bất ngờ của hai 'cha con' chuyên nghề ăn xin - Ảnh 4

Người phụ nữ nhanh chóng kéo cháu bé vào phòng, cửa phòng cũng được khóa trái.

Bất ngờ hơn, trong căn phòng trọ của cháu gái và người đàn ông còn có một phụ nữ trạc 30 tuổi đang chờ sẵn. Khi biết có người quan sát, người phụ nữ nhanh chóng kéo cháu bé “khuyết tật” vào phòng, gọi người đàn ông bán hàng rong vào rồi lập tức khóa cửa lại.

Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2015

Góc khuất của kiếp "bư ớm đêm": Phía sau cánh cửa phòng mas sage VIP

Khách nào vào massage mà chẳng muốn có em xinh tươi “thư giãn”, mà thư giãn thì khách lại muốn tới bến. Làm kỹ thuật viên massage, tiếp cận sự trụy lạc như một “căn bệnh”.
Vào vai “bảo vệ gái hư”
Để có tiền trang trải việc học đại học, T. – một đứa em quen biết của chúng tôi còn làm thêm tại cơ sở massage A. (Quốc lộ 1K, phường Linh Xuân, quận Thủ Đức, TP.HCM). Ở đây T. làm phục vụ, dẫn khách vào phòng xông hơi, cất đồ cho khách và lau chùi phòng massage. T. nói về công việc của mình mà cứ như đang đọc một câu chuyện, khiến chúng tôi thấy thú vị. Ngỏ ý muốn làm thêm, chúng tôi nhờ T. dẫn tới gặp quản lý và đề đạt nguyện vọng xin được một suất phục vụ tại cơ sở massage này. T. bảo, “phục vụ ở đó lương chỉ có 200k (200.000 đồng) một đêm thôi, mà phải làm từ 18h đến 3-4h sáng hôm sau, làm nổi không đó?”.
Ra vẻ than thở, thời gian gần đây, công việc làm ăn không mấy suôn sẻ, muốn làm thêm kiếm ít tiền rồi nghỉ về quê cày ruộng, tôi nằng nặc thuyết phục T.. Cậu bạn tỏ vẻ thông cảm và lên lịch cho tôi gặp sếp. Mất một ngày chờ đợi, chúng tôi được chọn vào cơ sở A. để làm phục vụ. Mới đầu, quản lý bảo chúng tôi qua đội bảo vệ, nhưng tôi vẫn muốn xin làm phục vụ. Quản lý ở đây là một anh chàng nhỏ con, nhanh nhảu và có vẻ sành điệu với khuyên, ốc đầy tai. Đúng như T. kể, ở đây phải có đến vài chục cô “kỹ thuật viên” trẻ đẹp đến từ các miền Trung, Nam. Phục vụ thuần túy ở đây là nam, còn phục vụ nhạy cảm thì ắt hẳn là nữ - những cô gái xinh xắn và... kiệm vải.
Giờ làm của chúng tôi và các cô gái bắt đầu từ 18h, nhưng thực chất khách chỉ bắt đầu đến từ lúc 22h trở đi. Thành phần khách đến đây có đủ loại, nhưng nhiều nhất vẫn là đám thượng khách say nhòe. Chúng tôi được phân “coi sóc” ba phòng, trong đó có hai phòng thường và một phòng VIP. Vé vào phòng thường của khách là 80.000 đồng, còn phòng VIP là 120.000 đồng. Điểm khác biệt duy nhất giữa hai phòng là phòng VIP có thêm dịch vụ tắm tiên giữa khách và kỹ thuật viên trẻ đẹp. Nhiệm vụ của chúng tôi là dẫn khách vào phòng, thỉnh thoảng lượn qua các phòng để “soi” coi có cặp nào “quá trớn” hay không, vì lệnh của bà chủ là... cấm tới bến.
Ở phòng VIP, một nhân viên tên V. cứ nhìn chúng tôi đăm đăm vẻ dò xét, còn chúng tôi thì chỉ dám lượn lờ. “Mày không đi coi tụi nó, tụi nó làm bậy ai gánh đây? Mày có làm được không đấy?”, gã quản lý gằn giọng khi thấy chúng tôi ngồi một góc. Chúng tôi lại tức tốc chạy lại các phòng để... “canh”. Ở phòng thường và phòng VIP đều có một ô kính nhỏ, để phục vụ ở ngoài có thể nhìn vào theo dõi. Khi chúng tôi đến hai phòng thường, quả nhiên, cả hai phòng kỹ thuật viên đang nhiệt tình “thư giãn” bằng tay cho khách.
Nghĩ có chuyện không ổn, chúng tôi chạy lại phòng VIP, ở đây cũng xảy ra cảnh tượng tương tự. Thấy tôi, V. quấn vội khăn tắm rồi chạy ra cằn nhằn: “Anh có bị điên không vậy?”. “Nhưng, quản lý bảo anh phải đi coi chứ ai muốn đâu” – tôi phản ứng. Lúc này V. dịu giọng: “Trời ơi, quản lý nói thế thôi chứ. Anh coi phòng VIP, khách đã đóng tiền thì phải làm 5 làm 7 (làm 5 là dùng tay thư giãn, làm 7 là dùng miệng thư giãn) rồi tới Z cho khách, chứ không thì ăn cám à. Anh cảnh giác cho em đi, rồi tí em cho tiền xài, thế nghe anh”.
Một lúc sau, khách ở hai phòng thường ra trước, các cô gái hớn hở bước theo sau. Đoạn chờ khách ra ngoài, H. (giọng miền Trung) cười mai mỉa: “Quê quá, bo một xị (100.000 đồng)”. Lúc này, T. kéo chúng tôi ra ngoài bảo: “Gái ở đây toàn sống nhờ tiền “boa” của khách, chứ mỗi ca chỉ được 40k thôi anh. Mà tiền “boa” sau còn phải cho bọn bảo kê, rồi có cô còn phải “phục vụ” luôn cả bảo kê”.

Ảnh minh họa.

Sự thật trần trụi
Một hồi sau, ở phòng VIP, V. bước ra ngoài, người ướt sũng, tay cầm khăn che người, tay đẩy nhẹ sau lưng khách. Quản lý xuất hiện, V. đưa tờ giấy mà khách đã ký “boa” số tiền 500.000 đồng, để quản lý đưa đến quầy tính tiền. Còn V. lại vào phòng sửa soạn, tô son trát phấn để tiếp tục ca khác. Theo quan sát của tôi, một đêm, mỗi cô phục vụ không dưới năm khách. Trời tảng sáng, lúc ấy khách khứa chỉ còn lác đác nhưng kỹ thuật viên thì không ai được rời quán. Chúng tôi vì thế cũng thong thả hơn. Đứng cạnh T. rồi chỉ một cô gái, có vẻ hiền, chúng tôi nhờ T. đưa đến giới thiệu. Cô gái tên K. năm nay 24 tuổi, đến từ Đồng Nai, vào nghề đã được gần một năm. Chúng tôi hỏi K.: “Tối giờ em làm mấy ca rồi?”. “7 ca rồi”, K. đáp cộc lốc. Có lẽ vì đã làm 7 ca nên K. được nghỉ xả hơi lâu. Chúng tôi vờ hỏi: “Ủa em, bé V. phòng VIP nói làm tới Z với khách là tới Z thật hả em”. K. nhìn chúng tôi soi mói, rồi bảo: “Ở đây ai làm vậy, chỉ có nhỏ đó thôi à”. Nói đoạn K. đứng dậy bỏ đi nơi khác.

T. đến vỗ vai chúng tôi: “Bác người mới nên em nó không tin, ở đây mà hở miệng nói bậy này nọ là quản lý, bảo kê nó đập vỡ mồm. Nếu bác thích thì trưa mai em rủ nó đi cà phê cho bác tâm sự”. Nói xong, T. kéo chúng tôi dậy bảo thu dọn đồ đạc chuẩn bị về phòng trọ, khi ấy cũng hơn 3h sáng. Khi ra chào quản lý, anh này bảo “chú mới chưa quen, nhưng tướng chú chắc là làm ngon. Sao, có ứng tiền trước không?”. Chúng tôi từ chối rồi cùng T. về phòng trọ.
Một đêm ở cơ sở massage trong thân phận trai phục vụ khiến chúng tôi mệt nhừ người, huống hồ là các cô gái. Phải đến gần trưa chúng tôi mới dậy nổi, trong khi đó T. đã đi uống cà phê từ lâu. “Anh ra đầu đường, rẽ trái đi chừng 20m là có quán cà phê H.Q. em đang ngồi với K. nè”, qua điện thoại T. nói. Có mặt tại quán cà phê H.Q., chúng tôi không khỏi bất ngờ khi gặp K. trong một dáng hình hoàn toàn khác. K. mộc mạc sau lớp phấn, trông hiền dịu đến ngỡ ngàng.
Dường như biết được ý đồ của chúng tôi, K. bảo “anh muốn biết gì về tụi em?”. Chúng tôi trầm ngâm: “Thật ra anh thấy bọn em đẹp, mà làm nghề này anh nghe nói rất nhạy cảm nên mới thắc mắc thôi”. K. cười bảo: “Thì đúng, gái massage là vậy...”. Chúng tôi ngồi uống cà phê xem ti vi và gần như vài chục phút chìm vào im lặng. Về sau T. khơi chuyện: “Ê bà, tôi thấy có mấy đứa hình như cho khách “múc” luôn trong phòng VIP thì phải?”. “Ừ thì tụi con V., con A. đó. Tụi nó khổ quá mà, vừa làm nuôi ba má bệnh, vừa nuôi thằng bồ nghiện cờ bạc, không làm thế sao có tiền”, K. cay đắng chia sẻ.
Theo lời K., ở cơ sở massage khó lòng mà giữ được bản thân. Từ chuyện tiếp xúc thường xuyên với đàn ông, bị kích thích rồi đủ thứ cần thiết, nên khó giữ. K. bảo: “Làm ở đây nói bảo giữ mình thì thật khó. Nhiều người lỡ trần rồi thì cho trụi luôn chứ giữ chi nữa. Làm dăm ba năm kiếm ít tiền rồi về quê kiếm công việc gì nhàn hạ chút thôi”. K. kể, nhiều người không đi khách ở trong cơ sở, thì cũng cho khách số điện thoại rồi hẹn hò ở ngoài. Mỗi lần thế cũng kiếm được kha khá. “Cay đắng nhất là H.. Nó đi khách rồi “dính” bầu, thằng bạn trai nó moi tiền đã rồi “đá” luôn. Giờ con, nó để cho ba má dưới quê nuôi. Nó lỡ đi khách rồi thì cứ đi miết kiếm tiền nhiều gửi về nhà nuôi con. Hay chị T. hết thời ở massage, bị đuổi khỏi quán, cũng chẳng biết làm gì nên đến khu công nghiệp Linh Xuân đứng đường “kiếm khách””, K. nhìn xa xăm.
Bản thân K. cũng vì hoàn cảnh khó khăn, nghe bạn bè mới đi làm nghề nhạy cảm này. K. chấp nhận một số phận như thế. Nhưng, K. không đi khách.
Chỉ mong có người thương mình thực sự 
Sau ánh đèn mờ của quán massage, trở về cuộc sống đời thường, K. hay nhiều cô gái khác trở lại với con người thực của mình. K. bộc bạch: “Làm nghề như tụi em người ta biết thì chẳng ai thèm lấy. Chỉ mong sau này có người thương mình thực sự, không cờ bạc, rượu chè là may mắn lắm rồi. Làm một thời gian có ít vốn em cũng ra làm tóc kiếm sống thôi, chứ ở đây được mấy nỗi”.
NHÓM PVĐT

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

Trường gà xứ Nghệ: Nhà chức trách địa phương nói gì?

Sau loạt bài: “Đột kích trường gà lớn nhất xứ Nghệ nằm ngay trung tâm thị xã” đăng trên báo Đời sống và Pháp luật, phóng viên đã làm việc với lãnh đạo Công an TX Hoàng Mai (Nghệ An) – nơi có trường gà nêu trên. Trung tá Nguyễn Bình Hà, Trưởng Công an TX Hoàng Mai cho biết: Công an đã vào cuộc để xử lý vụ việc.
“Thả án” nhưng thường xuyên bị… lộ
Trường gà trên là của đối tượng Hồ Sỹ Xuyên (SN 1963), ngụ khối An Thịnh, phường Quỳnh Thiện, TX Hoàng Mai (Nghệ An). Thời gian vừa qua, Công an TX Hoàng Mai đã nắm bắt và đang trong quá trình lên kế hoạch triệt phá…
Trung tá Nguyễn Bình Hà, Trưởng Công an TX Hoàng Mai cho biết: “Thực ra chỗ này chúng tôi đã nắm bắt được, không phải là không biết đâu. Chúng tôi đã mấy lần lập phương án vào, nhưng đều bị lộ. Nói thật, công an làm việc tại TX Hoàng Mai, các đối tượng đá gà rất “quen mặt”, chỉ cần lượn lờ qua là bị phát hiện ngay. Trường gà này kiểm soát rất chặt, người lạ không thể vào được”.

Hình ảnh chọi gà thu hút hàng trăm người tới theo dõi, tham gia đá độ
.

Trung tá Hà cho biết thêm: “Riêng vấn đề đánh bạc tại địa bàn TX Hoàng Mai, chúng tôi rất kiên quyết. Năm nay, cơ quan CSĐT Công an TX Hoàng Mai đã bắt hơn 60 vụ, tạm giữ gần 300 đối tượng. Quan điểm của Công an thị xã là không có chuyện bảo kê, châm chước cho bất kỳ hành vi đánh bạc trái phép nào”.
Về các bài viết trên báo ĐS&PL, Trung tá Nguyễn Hà Bình cho rằng: “Xem kỹ video thì thấy có hành vi đánh bạc, nhưng ở đây chỉ xử phạt được hành chính chứ không khởi tố được hình sự. Vì CQĐT không định lượng được được số tiền đánh bạc”(!?).
“Nếu phóng viên đột nhập được vào sới gà, có những thiết bị kỹ thuật ghi lại hình ảnh cá độ, sau đó báo với cơ quan công an thì chúng tôi sẽ tính toán phương án triệt phá, tóm gọn. Dựa vào những hình ảnh, video có được, sẽ khai thác từng đối tượng để xứ lý hình sự”, Trung tá Hà đề nghị với phóng viên.
Cam kết: “Chỉ chọi gà chứ không đánh bạc”
Hồ sơ mà Công an TX Hoàng Mai cung cấp cho PV, ngày 10/12 (tức trước ngày báo phản ánh tình trạng đá độ khoảng một tuần), chủ trường gà Hồ Sỹ Xuyên (SN 1963) đã bị Công an phường Quỳnh Thiện “mời lên”  lấy “Biên bản ghi lời khai”, “Bản tường trình”, “Bản cam kết”… liên quan đến việc chọi gà ăn tiền.
Bị cơ quan chức năng mời lên làm việc, Hồ Sỹ Xuyên cam kết rằng: “Sẽ không tụ tập đông người, gây mất an ninh trật tự trên địa bàn. Sẽ tháo dỡ sới gà, không tổ chức vần gà, đá gà tại gia đình nữa”. Tuy nhiên sau đó, chủ sới Hồ Sỹ Xuyên lại tổ chức đá gà ăn tiền với quy mô lớn, tụ tập hàng trăm người khắp nới về đây như báo đã phản ánh trong thời gian vừa qua.

Trường gà xứ Nghệ: Nhà chức trách địa phương nói gì? - Ảnh 2
Trường gà xứ Nghệ: Nhà chức trách địa phương nói gì? - Ảnh 3

Chuyện trả tiền thắng thua diễn ra một cách công khai.

Nhưng thừa nhận, có việc chọi gà ăn tiền
Trong các biên bản ghi lời khai vào hồi 10h30 ngày 10/12 do Trung úy Hồ Duy Bình, cán bộ công an phường Quỳnh Thiện thực hiện, Hồ Sỹ Xuyên cho biết: “Tôi là người ham mê gà chọi, mê gà chọi từ lâu. Cách đây gần 1 năm tôi có mở một sới gà để vấn gà (thử gà – PV) xem con nào hay con nào dở để nuôi bán cho người ta. Cách đây khoảng 1 tháng, có nhiều người tới sới của tôi để nhờ vấn gà. Ban đầu, chỉ có những người quen biết với tôi đến xin vấn và tôi đồng ý. Nhưng dần dần, bạn bè của họ và một số người kéo đến càng đông….  Trong quá trình họ đá gà giao lưu, thì họ có cá cược với nhau khoảng 100 đến 200 ngàn đồng” (trích nguyên từ lời khai – PV). Ông Xuyên lập luận rằng, số tiền này để chăm sóc, mua thuốc nuôi lại con gà(?!).
Trường gà xứ Nghệ: Nhà chức trách địa phương nói gì? - Ảnh 4

Hàng trăm người tập trung quanh một sới đá.

Đại tá Trần Ngọc Sơn, Phó Trưởng Công an TX Hoàng Mai cho biết: “Trước đây khi chưa chia tách thị xã, Hồ Sỹ Xuyên đã bị Công an huyện Quỳnh Lưu xử phạt hành chính một lần liên quan đến đá độ gà chọi. Thời gian gần đây, nghe người dân phản ánh tổ chức lại sới gà, chúng tôi đã chỉ đạo Công an phường Quỳnh Thiện mời lên viết tường trình và cam kết không vi phạm. Tuy nhiên theo như Báo ĐS&PL phản ánh trong video clip cũng như bài viết thì không thể chấp nhận được, ông này nói một đường, làm một nẻo”.
Đại tá Sơn cũng cho biết thêm: “Đã giao công an phường Quỳnh Thiện theo dõi mà vẫn để xảy ra tình trạng như thế thì chúng tôi sẽ cử trinh sát TX nắm bắt, theo dõi. Nếu có hình thức đá gà ăn tiền thì kiên quyết xử lý, tuyệt đối không có chuyện bao che, bảo kê ở đây”.

Lãnh đạo Công an TX Hoàng Mai cảm ơn sự phản ánh của Báo ĐS&PL về tình trạng trên. Qua đó, cơ quan này sẽ nắm bắt sâu sát địa bàn để có phương án xử lý, chỉ đạo tốt hơn công tác an ninh, trật tự tại địa phương.